“Hoắc đại lão, cháu đến muộn rồi! Cháu chúc Tết ông trước ạ!” Thạch Chí Kiên chẳng thèm để ý đến gã Từ Tam Thiếu, chắp tay chúc Tết thẳng Hoắc đại lão.
“Ha ha, cháu đến là tốt rồi! Mau ngồi xuống đi!” Hoắc đại lão rất vui. “Vừa nãy ta với Tam Thiếu còn đang nhắc đến cháu đấy, không ngờ Tào Tháo vừa nhắc đã tới ngay!”
“Tam Thiếu, cậu lại nói xấu gì tôi đấy à?” Thạch Chí Kiên nới lỏng cà vạt, cười tủm tỉm ngồi xuống hỏi.
“Làm gì có! Tôi là loại người đó à? Tôi đây trước giờ không thích nói xấu sau lưng người khác, ngược lại là đằng khác, lúc nãy tôi với Hoắc đại lão còn đang khen cậu đấy!” Từ Tam Thiếu đời nào chịu nhận, gã dùng nắp chén gạt bọt trà. “Không tin thì cậu cứ hỏi Hoắc đại lão xem!”




